Trustinel
Video

Google AI và một cuộc bẻ lái: Khi những kiến trúc sư chọn lối đi riêng

Ngô Tuấn
Tuần vừa qua, một trong những ngôi đền lớn nhất của AI toàn cầu đã rung chuyển. Jeff Dean, người gắn liền với hạ tầng máy học của Google suốt 24 năm, rời đi. Đi cùng ông là ba cái tên đủ sức tạo nên một viện nghiên cứu hạng nặng: Oriol Vinyals, Quoc Le và Sanjay Ghemawat. Điểm đến không phải một công ty startup trị giá tỷ đô, cũng không phải một ông lớn đối thủ. Họ gia nhập Discovery Loop, một viện nghiên cứu phi lợi nhuận. Ngay sau đó, giới công nghệ dậy sóng một tin nữa: Demis Hassabis, nhà sáng lập DeepMind, rút khỏi vai trò điều hành hàng ngày, giữ chức Chủ tịch đặc biệt và dành thêm thời gian cho Isomorphic Labs, startup nghiên cứu thuốc bằng AI. Thị trường phản ứng ngay lập tức. Cổ phiếu Alphabet rơi 5%. Nhưng khoan hãy bàn về con số. Khoan hãy bàn về việc ai thay thế ai. Với một người theo dõi thị trường crypto và công nghệ, tôi thấy một thứ gì đó quen thuộc hơn nhiều. Đây không phải là một vụ từ chức đơn thuần. Đây là một cuộc bẻ lái câu chuyện. Và chúng ta, những người ngoài cuộc, chỉ cần bám theo đúng quỹ đạo. Narrative vừa bẻ lái, theo kịp không? Để hiểu vì sao sự kiện này đáng chú ý, cần nhìn lại bối cảnh. Google DeepMind từ lâu không chỉ là một phòng thí nghiệm. Đây là nơi đã sản sinh ra AlphaFold, mở ra cách mạng trong dự đoán cấu trúc protein. Đây là nơi xây dựng nên nhóm Gemini, sản phẩm được kỳ vọng đối đầu trực tiếp với OpenAI. Hassabis không chỉ là người đứng đầu. Ông là biểu tượng, là người gây quỹ, là người tuyển dụng, và cũng là người đưa ra những quyết định khó khăn về chiến lược. Jeff Dean, về phần mình, không đơn thuần là một kỹ sư cao cấp. Ông là một trong những người khởi xướng TensorFlow, là người đặt nền móng cho TPU, là kiến trúc sư trưởng của hệ thống hạ tầng máy học trên quy mô toàn cầu. Sanjay Ghemawat là một trong những người thiết kế ra MapReduce và nhiều hệ thống phân tán khác. Oriol Vinyals và Quoc Le nằm trong nhóm tinh hoa về học sâu, về mô hình ngôn ngữ. Nói một cách hình tượng, Google vừa mất bốn vị tướng trấn giữ bốn ải trọng yếu nhất: hệ thống, nền tảng, mô hình và chiến lược dài hạn. Nhưng nếu ai đó chỉ nhìn vào cú sốc tức thời, họ sẽ bỏ lỡ phần nổi thật sự của tảng băng. Câu chuyện này giống với những gì tôi từng viết về các giao thức tài chính phi tập trung hơn là một bản tin nhân sự thông thường. Năm 2017, khi viết bài phân tích ICO đầu tiên, tôi đã nhận ra rằng sự tập trung quyền lực vào một nhóm nhỏ kỹ sư tài năng chính là rủi ro mang tên “key-man risk”. Một dự án có thể có mã nguồn mở, có ví tiền lớn, có roadmap đẹp. Nhưng nếu người nắm giữ thông tin phi kỹ thuật, người đã đưa ra những quyết định không bao giờ được viết ra tài liệu, quyết định ra đi, sàn diễn sẽ lộ ra những khoảng trống khó vá. Điều đó đúng với một startup crypto. Điều đó cũng đúng với Google DeepMind. Bốn người rời đi không chỉ là bốn đơn vị năng lực độc lập. Họ cùng nhau sở hữu một loại tri thức ngầm mà không một báo cáo hay một buổi bàn giao nào có thể chuyển giao trọn vẹn. Đó là những thói quen khi huấn luyện một mô hình, những chi tiết vặt nhưng mang tính sống còn về dữ liệu, về độ lớn batch, về cách điều chỉnh tham số, về những sai lầm từng được ghi nhận trong quá khứ. Tri thức ngầm này không nằm trong whitepaper và không nằm trong slide thuyết trình. Nó nằm trong trí nhớ của từng cá nhân và trong mối quan hệ giữa họ với nhau. Khi một người rời đi, mất mát đã là lớn. Khi bốn người rời đi cùng một lúc, sự mất mát lũy kế vượt xa tổng của từng phần. Hãy hình dung một giao thức thanh khoản bị rút 40% tổng số vốn trong bảy ngày. Bạn có thể còn nhìn thấy TVL tĩnh, nhưng dòng tiền đang chảy đi và lòng tin đang vỡ ra. Và điều quan trọng hơn cả: cú sốc đó tạo ra hiệu ứng dây chuyền. Ở đây, tôi muốn ngừng lại một chút để nói về một điểm nghịch lý. Báo cáo thị trường thường đóng khung vụ ra đi này như một đòn giáng vào Google. Có lẽ đúng. Nhưng hãy nhìn từ một góc khác. Tại sao những con người như Jeff Dean, người được trả lương hàng chục triệu đô và nắm giữ sức mạnh công nghệ hàng đầu thế giới, lại chọn một viện nghiên cứu phi lợi nhuận? Không phải là OpenAI, nơi anh ta có thể nhận được cổ phần trị giá hàng trăm triệu đô. Không phải là một quỹ đầu tư mạo hiểm, nơi uy tín được đem ra làm tài sản đảm bảo. Họ chọn một cấu trúc không có động cơ lợi nhuận. Đây là một tín hiệu vô cùng lớn. Nó cho thấy một bộ phận tinh hoa của làng AI đang chán ghét cuộc chạy đua thương mại hóa tới mức họ sẵn sàng từ bỏ phần thưởng tài chính để theo đuổi sự tự do trong nghiên cứu. Đối với cộng đồng blockchain, điều này không hề xa lạ. Chúng ta đã chứng kiến rất nhiều lần sự rạn nứt giữa đội ngũ sáng lập và nhà đầu tư khi một dự án đi từ câu chuyện phi tập trung thuần túy chuyển sang mô hình doanh thu thực dụng. Những người tin vào sứ mệnh rời đi. Những người tin vào sự giàu có ở lại. Và thị trường sẽ phải tự đánh giá lại niềm tin của mình. Nếu Jeff Dean và những người bạn của ông rời đi vì họ muốn làm khoa học một cách nghiêm túc, thì điều đó nói lên rằng văn hóa của Google DeepMind dưới áp lực cạnh tranh với OpenAI đã thay đổi, và họ không còn thấy được giá trị dài hạn của mình trong bức tranh đó. Nói thẳng ra: ngay cả những nhà khoa học vĩ đại nhất cũng có thể trở thành “người thừa” trong một cuộc chiến chạy đua sản phẩm. Và khi ý nghĩ đó bén rễ, nó không bao giờ biến mất. Nó chỉ chờ thời điểm chín muồi để bật ra. Nhưng chúng ta đừng vội chôn cất Google. Hãy sống mái một chút. Bởi vì có một câu hỏi quan trọng hơn nhiều so với việc ai sẽ thay Jeff Dean: Isomorphic Labs và Discovery Loop đang đặt nền móng cho một kiến trúc quyền lực mới trong lĩnh vực AI. Hassabis nổi tiếng với tham vọng sử dụng AI để chữa bệnh và giải mã khoa học cơ bản. Giờ ông đã có toàn quyền dành thời gian cho hướng đó. Discovery Loop lại là một tổ chức phi lợi nhuận tập trung vào AI vì khoa học, có thể nhận sự tài trợ từ các quỹ từ thiện, các trường đại học, hoặc thậm chí từ các tổ chức không còn xem Google là đối tác chiến lược. Nếu hai tổ chức này, một bên có nguồn lực thương mại của Alphabet, một bên có tiếng nói khoa học độc lập, hợp lực với nhau, đó sẽ là một thái cực mới đối nghịch với cuộc chạy đua mô hình ngôn ngữ khổng lồ. Và ở điểm này, tôi bắt đầu nhìn thấy một điều mà phần lớn các bản tin đã bỏ qua: sự kiện Google AI lần này chính là một phiên bản thu nhỏ của lịch sử crypto. Khi một giao thức tài chính phi tập trung trở nên quá lớn, quá tập trung vào một nhóm lãnh đạo, thì bất kỳ cú sốc nào về nhân sự cũng có thể tạo ra hiệu ứng domino. Nhưng cũng từ đống đổ nát đó, những mảnh ghép mới được hình thành. Các nhà phát triển rời đi lập ra các giao thức mới. Các quỹ mới được tạo ra. Các ý tưởng được tái tổ chức. Trong lịch sử Ethereum, chúng ta đã thấy cảnh này. Trong lịch sử Bitcoin cũng vậy. Và bây giờ nó xảy ra với Google AI, một gã khổng lồ nhưng cũng mong manh không kém. Hãy nhìn vào một dữ liệu cụ thể. Giả sử cổ phiếu Alphabet thực sự mất 5% giá trị, tương đương khoảng 100 tỷ đô la vốn hóa. Mức phạt này quá lớn đến mức khó giải thích bằng sự ra đi của bốn người. Nó giống như thị trường đang phản ánh một niềm tin bị tổn thương, rằng hệ thống mà Google xây dựng không tự vận hành được nếu thiếu những cá nhân đặc biệt. Đó là một điều kỳ lạ đối với một tập đoàn công nghệ giàu có và có hệ thống tuyển dụng hàng đầu thế giới. Nhưng cũng giống như một giao thức DeFi có tổng giá trị khóa hơn 10 tỷ đô la, tưởng chừng bất khả chiến bại, nhưng khi hai nhà phát triển chính rời đội ngũ, mọi nghi ngờ bắt đầu bùng cháy. Thị trường không chỉ định giá tài sản hiện tại. Trên hết, thị trường định giá câu chuyện và con người đứng sau câu chuyện đó. Narrative vừa bẻ lái, theo kịp không? Nhưng vẫn phải hỏi: ai là người hưởng lợi thực sự từ hệ thống này? Theo phản xạ, người ta sẽ nói là OpenAI, Anthropic, Meta. Nhưng tôi không nghĩ vậy. Tôi nghĩ người hưởng lợi thực sự là những tổ chức nghiên cứu phi tập trung, nơi có thể thu hút các nhà khoa học không thích bị ràng buộc bởi áp lực doanh thu. Nếu Discovery Loop thành công trong việc tạo ra một môi trường khoa học mở, có thể chia sẻ mã nguồn, công bố kết quả một cách minh bạch, thì nó sẽ đóng vai trò như một phiên bản AI của một DAO nghiên cứu. Nó có thể trở thành một lực lượng đối trọng, không phải về mặt vốn hóa, mà về mặt khả năng thu hút nhân tài và khôi phục niềm tin vào một nhánh AI không bị chi phối bởi cổ đông. Khi nhìn vào bối cảnh này, tôi nhớ lại một trải nghiệm từ năm 2022, thời điểm tôi viết bài phân tích về hai giao thức Arbitrum và Optimism. Lúc đó, cộng đồng tiền mã hóa đang bị chia rẽ sâu sắc giữa hai trường phái kỹ thuật. Nhiều nhà đầu tư hoảng sợ vì gas fee cao và sự nghẽn mạng của Ethereum. Họ ghét chữ “rollup” và họ tin rằng những giải pháp này sẽ thất bại. Nhưng tôi đã dành hai tháng để đọc mã nguồn, để nói chuyện với các kỹ sư, để xây dựng một góc nhìn dài hạn. Kết luận của tôi khi đó là: đừng bao giờ đặt cược chống lại sự khát khao tự do của các kỹ sư giỏi nhất. Nếu họ rời bỏ Google hay bất kỳ đế chế nào, không phải vì họ đang yếu đi, mà vì họ đang tìm kiếm một nơi để thổi bùng sức sáng tạo của mình. Điều tương tự có thể xảy ra với Discovery Loop. Chúng ta không có đủ dữ liệu để khẳng định chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Google có thể vẫn ra mắt Gemini thế hệ mới ấn tượng. OpenAI có thể vấp ngã. Discovery Loop có thể chìm vào quên lãng. Nhưng có một điều chắc chắn: sự hiện diện của một lối thoát phi lợi nhuận, phi doanh nghiệp, thay đổi hoàn toàn bản đồ quyền lực trong thị trường lao động AI. Trước đây, các nhà nghiên cứu có xu hướng chọn giữa “làm giàu trong tập đoàn” và “làm giàu trong startup”. Giờ đây có một lựa chọn thứ ba: “làm khoa học thực sự mà không phải nghĩ về KPI”. Với một thế hệ nhà nghiên cứu trẻ, lựa chọn này có thể trở nên quyến rũ hơn bất kỳ gói cổ phiếu nào. Và điều đó sẽ ảnh hưởng đến những gì Google, OpenAI, Microsoft và cả những dự án blockchain muốn xây dựng đội ngũ AI trong tương lai. Vậy, bài học dành cho chúng ta là gì? Không phải là khóc thương cho sự kết thúc của một kỷ nguyên Google. Cũng không phải là ăn mừng vì một đối thủ gặp khó. Tôi nghĩ bài học nằm ở một câu hỏi sâu hơn: sức mạnh của một hệ sinh thái là gì? Nếu bạn trả lời là “tài sản”, “công nghệ”, “bằng sáng chế”, bạn sẽ hiểu sai. Sức mạnh đó không nằm trong tài liệu, cũng không nằm trong kho dữ liệu. Nó nằm trong một thứ vô hình hơn: ý chí, sự tò mò và niềm tin vào một mục tiêu khoa học dài hạn của những con người cụ thể. Khi những con người đó thấy nơi họ đứng không còn nuôi dưỡng ý chí đó nữa, họ sẽ tìm một nơi khác. Dù là một viện nghiên cứu phi lợi nhuận, hay một giao thức phi tập trung tự quản, thì động lực đằng sau là như nhau. Một năm trước, khi viết bài phân tích về sự trỗi dậy của các mô hình AI phi tập trung trên blockchain, tôi từng kết luận rằng: “Trong thế giới mã nguồn mở, niềm tin là tài sản của người nắm giữ.” Bây giờ tôi viết lại: “Trong thế giới AI, niềm tin không thể in ra bằng cổ phiếu.” Việc Hassabis rút lui khỏi vận hành hàng ngày, việc Jeff Dean rời đến cõi khoa học mở, chính là những hợp đồng thông minh của một thể chế mới. Hợp đồng không hề có lỗi. Nhưng thời gian, như một oracle chậm trễ, sẽ xác nhận liệu Google có thực sự mất đi linh hồn, hay đó chỉ là một cơn gió thoảng. Câu hỏi còn bỏ ngỏ cho thị trường, cho Google, cho DeepMind và cho cả những nhà đầu tư đang nhìn mọi biến động của nhân sự như một tín hiệu của sự chảy máu chất xám. Liệu một công ty có thể tự thoát khỏi vòng xoáy mất niềm tin? Hay nó sẽ đi đến hồi kết như một giao thức DeFi mất đi hai nhà phát triển chủ lực, khi TVL tan dần và cuối cùng, sự sụp đổ không tìm kiếm bất cứ lý do nào khác ngoài sự vắng mặt của chính mình?