Khi Circle công bố Arc, phần lớn thị trường tập trung vào cái tên. Tôi chỉ quan tâm đến một con số: phí giao dịch trên mạng này sẽ được thanh toán bằng USDC, không phải bằng một token gas riêng. Trong bảy ngày qua, không một giao thức lớn nào nhắc đến điều này trong phân tích của họ. Họ bỏ lỡ điểm quan trọng nhất.
Năm 2017, tôi từng audit hợp đồng thông minh cho một dự án ICO. Họ dùng token riêng để trả phí gas, và giá trị token sụp đổ sau ba tháng. Toàn bộ nền kinh tế phí của mạng biến thành một trò chơi đầu cơ. Arc được thiết kế để tránh điều đó. Câu hỏi đặt ra: liệu việc neo phí vào một stablecoin có thực sự giải quyết vấn đề, hay chỉ dịch chuyển rủi ro sang một nơi khác?
Arc là layer-1 do Circle phát triển, dành riêng cho stablecoin finance. Họ gọi nó là Stablecoin Finance Network. Mạng này sử dụng bằng chứng ủy quyền (DPoS), với các trình xác thực được chọn lọc kỹ thay vì bất kỳ ai cũng có thể tham gia. Circle hợp tác với Fireblocks để xây dựng hạ tầng lưu ký và Node Capital tham gia với vai trò nhà đầu tư và vận hành validator. Các khách hàng tổ chức của Fireblocks, như OKX và Kraken, nằm trong nhóm người dùng tiềm năng.
Tôi đã đọc qua kiến trúc được công bố. Điểm khác biệt lớn nhất không nằm ở tốc độ hay khả năng mở rộng, mà nằm ở cách mạng lưới xử lý chi phí. Mọi giao dịch trên Arc đều trả phí bằng USDC. Validator cũng nhận phần thưởng bằng USDC. Điều này tạo ra một vòng tuần hoàn khép kín: Circle phát hành tài sản, mạng lưới sử dụng tài sản đó làm nhiên liệu, và lượng tiền đó quay trở lại túi những người vận hành.
Nhìn bề ngoài, đây là một thiết kế hợp lý. Doanh nghiệp khi dùng Arc sẽ không phải đối mặt với biến động giá token gas. Họ có thể dự toán chi phí vận hành chính xác đến từng cent. Tôi từng xây dựng công cụ phân tích DeFi vào năm 2020, và một trong những vấn đề lớn nhất tôi thấy là sự không chắc chắn trong chi phí giao dịch trên các mạng dùng token tiện ích. Khi Ethereum tắc nghẽn, phí gas tăng vọt, các ứng dụng nhỏ chết dần vì không trả nổi. Arc xóa bỏ rào cản đó.
Nhưng khi áp dụng lối tư duy phản biện, tôi nhận ra có một mâu thuẫn sâu hơn. Trong một hệ thống DPoS, validator được chọn dựa trên số lượng cổ phần họ nắm giữ. Thông thường, cổ phần đó là token gốc của mạng. Với Arc, validator có thể đặt cược bằng USDC. Nếu USDC không phải là tài sản do mạng kiểm soát, thì Circle - với tư cách là tổ chức phát hành - nắm quyền quyết định cuối cùng về việc ai có thể tham gia bảo mật mạng.
Hãy nhớ lại tháng 8 năm 2022, khi Circle đóng băng 75.000 USDC liên quan đến Tornado Cash. Đó là một quyết định pháp lý, nhưng nó cho thấy một thực tế: Circle có thể đóng băng tài sản nếu bị yêu cầu. Trên Arc, nếu Circle bị áp lực từ chính phủ Mỹ, họ có thể đóng băng số USDC mà một validator đang đặt cược. Validator đó sẽ bị loại khỏi mạng một cách im lặng, mà không cần bất kỳ cuộc bỏ phiếu quản trị nào.
Tôi đã thấy những hệ thống tương tự sụp đổ vì điểm mù này. Năm 2021, khi phân tích cơ chế mint của một dự án NFT, tôi phát hiện ra rằng quyền sở hữu thực sự không nằm ở smart contract, mà nằm ở admin key. Các nhà phát triển có thể đổi bất kỳ thứ gì. Với Arc, quyền lực tập trung không nằm ở private key của admin, mà nằm ở khả năng kiểm soát nguồn cung tài sản. Đây là một dạng tập trung thể chế khó nhìn thấy hơn.
Dữ liệu không nói dối, nhưng diễn giải thì có thể. Nếu nhìn vào thông số kỹ thuật của Arc, bạn sẽ thấy một mạng lưới hiện đại. Nhưng nếu nhìn vào cấu trúc ưu đãi, bạn sẽ thấy một nghịch lý: mạng lưới tuyên bố phi tập trung, nhưng vận hành dựa trên một tài sản do một công ty duy nhất kiểm soát. Điều này không nhất thiết là điều xấu. Với các ứng dụng thanh toán xuyên biên giới, sự ổn định pháp lý của USDC còn quan trọng hơn tính kháng kiểm duyệt. Nhưng cần gọi đúng tên nó: Arc không phải là một mạng lưới phi tập trung theo nghĩa truyền thống.
Có một chi tiết khác khiến tôi chú ý. Circle không trực tiếp vận hành validator, mà dựa vào Fireblocks và Node Capital. Đây là một lựa chọn khôn ngoan về mặt chính trị. Họ tránh được câu chuyện "Circle kiểm soát toàn bộ mạng". Nhưng nếu nhìn vào dòng tiền, phần thưởng validator bằng USDC phải đi qua hệ thống của Circle. Bất kỳ trục trặc nào trong quy trình phát hành hoặc tuân thủ đều có thể làm tê liệt toàn bộ nền kinh tế của mạng. Đây là một điểm nghẽn duy nhất, được ngụy trang dưới dạng một mạng lưới phân tán.
Tôi không phản đối Arc. Thực tế, tôi nghĩ đây là một hướng đi có giá trị. Khi tôi đọc mã nguồn của các hệ thống thanh toán truyền thống, tôi luôn tìm nơi quyền lực thực sự ngự trị. Arc đang thử nghiệm một mô hình trong đó stablecoin vừa là phương tiện trao đổi, vừa là trụ cột bảo mật. Nếu thành công, chúng ta sẽ thấy nhiều layer-1 khác học theo cách neo phí vào một tài sản ổn định. Nếu thất bại, chúng ta sẽ có một case study về sự tập trung quyền lực trong thiết kế tokenomics.
Câu hỏi quan trọng nhất không phải là "Arc có nhanh không?" hay "Arc có rẻ không?". Câu hỏi đúng là: khi mọi giao dịch, mọi phần thưởng, mọi quyết định validator đều được đo bằng một đồng đô la kỹ thuật số do Circle phát hành, ai thực sự là người vận hành mạng lưới? Tôi chưa có câu trả lời. Nhưng tôi biết rằng bất kỳ ai bỏ qua câu hỏi này để chạy theo câu chuyện "layer-1 dành riêng cho stablecoin" đều đang lặp lại sai lầm mà tôi đã thấy suốt chín năm qua: tin vào whitepaper trước khi kiểm tra cấu trúc ưu đãi.


