Trustinel
Video

Điện thoại Trump gọi FIFA: Áp lực chính trị phá vỡ lớp vỏ bọc của tự trị thể thao?

Lê Mỹ

Cuối tuần trước, một nguồn tin thân cận với FIFA tiết lộ với tờ The Athletic rằng Tổng thống Mỹ Donald Trump đã có cuộc điện đàm trực tiếp với Chủ tịch Gianni Infantino. Nội dung: World Cup. Không có ghi chép chính thức nào được công bố. Nhưng trong giới luật thể thao, cú sốc này đã tạo ra một vết nứt đủ lớn để hàng tá vấn đề pháp lý luồn qua.

Không phải về việc Trump gọi điện – các tổng thống Mỹ luôn gọi. Mà về việc một cuộc điện thoại như thế đặt FIFA vào tình thế phải chứng minh mình không phải là con rối của Washington. Đây không đơn thuần là một scandal. Đây là cuộc kiểm tra khả năng chịu lực của toàn bộ hệ thống tự trị thể thao toàn cầu.

Năm 2015, FIFA từng rung chuyển vì tham nhũng. Năm 2024, họ rung chuyển vì một cuộc gọi.

Bối cảnh

FIFA không phải là một tập đoàn bình thường. Họ là một hiệp hội tư nhân theo luật Thụy Sĩ, nhưng vận hành như một quốc gia có chủ quyền trong lãnh địa thể thao. Điều lệ FIFA, đặc biệt là các điều khoản 14 và 15, quy định rõ ràng: các hiệp hội thành viên (trong đó có Liên đoàn bóng đá Mỹ - US Soccer) phải độc lập khỏi mọi can thiệp chính trị. Bất kỳ hành động nào của chính phủ tác động đến quyết định của FIFA đều được coi là vi phạm điều lệ.

Trump không gọi cho US Soccer. Ông ấy gọi thẳng cho FIFA. Điều đó khác về mặt chất.

Bối cảnh lịch sử: Năm 2018, khi chính phủ Hy Lạp can thiệp vào công việc nội bộ của liên đoàn bóng đá nước này, FIFA đã đình chỉ Hy Lạp khỏi các giải đấu quốc tế. Năm 2022, khi chính phủ Kenya sa thải lãnh đạo liên đoàn bóng đá, FIFA cũng ra tay tương tự. Nhưng với Mỹ, câu chuyện sẽ khác.

Phân tích cốt lõi: Ba mặt trận pháp lý

Điều làm tôi – một người đã theo dõi các vụ kiện tụng thể thao từ góc độ Web3 – giật mình không phải là cuộc gọi, mà là sự im lặng sau cuộc gọi. Im lặng của US Soccer. Im lặng của FIFA. Đó là khoảng lặng giữa hai cơn sóng hype, nơi bí mật thực sự được giấu.

Mặt trận thứ nhất: Vi phạm điều lệ của US Soccer

Theo điều lệ FIFA, US Soccer có nghĩa vụ báo cáo bất kỳ hành động can thiệp nào từ chính phủ Mỹ. Nếu Trump thực sự gây áp lực – ví dụ: đe dọa cắt giảm thị thực hoặc kiểm tra thuế nếu FIFA không ủng hộ kế hoạch của Mỹ – US Soccer buộc phải thông báo cho FIFA. Nếu không, họ vi phạm nghĩa vụ ủy thác (fiduciary duty) đối với tổ chức mẹ.

Niềm tin ở mức trung bình: Vì chưa có ai công bố nội dung cuộc gọi, nhưng từ kinh nghiệm xử lý các vụ kiện ở CAS (Tòa án Trọng tài Thể thao), tôi có thể nói rằng gánh nặng chứng minh trong trường hợp này thuộc về US Soccer. Họ phải chứng minh mình không biết, hoặc nếu biết, đã hành động. Trong thế giới pháp lý, không hành động cũng là hành vi.

Mặt trận thứ hai: Cuộc chiến về thẩm quyền

Đây là phần tôi muốn nhấn mạnh. FIFA muốn đưa vụ việc vào hệ thống của mình: Ủy ban Đạo đức nội bộ, sau đó CAS. Mỹ muốn đưa nó vào tòa án liên bang. Nếu FIFA phạt Mỹ (ví dụ: đình chỉ quyền bỏ phiếu), Mỹ có thể kiện ngược lại theo Đạo luật Thể thao chuyên nghiệp và nghiệp dư (Ted Stevens Act), viện dẫn rằng quyết định của FIFA là “phân biệt đối xử” hoặc “cản trở thương mại”.

Phân tích kỹ thuật ở đây: Luật Thụy Sĩ cho phép FIFA tự trị. Nhưng nếu FIFA hành động dưới áp lực của một chính phủ nước ngoài, thì “tự trị” đó bị hoen ố. Một thẩm phán Mỹ có thể tuyên bố rằng FIFA không còn là tổ chức độc lập nữa, và do đó không được hưởng quyền miễn trừ. Đó là giấc mơ tồi tệ nhất của Infantino.

Mặt trận thứ ba: Rủi ro “cánh tay dài” của Mỹ

Bộ Tư pháp Mỹ đã từng phạt FIFA hàng trăm triệu đô la trong vụ bê bối 2015. Họ có thể làm lại. Luật Chống tham nhũng nước ngoài (FCPA) có thể được kích hoạt nếu cuộc gọi đó có chứa bất kỳ “đề nghị có điều kiện” nào – ví dụ: “Hãy ủng hộ kế hoạch của chúng tôi, và tôi sẽ giúp ông tái đắc cử”. Chỉ cần một gợi ý, một câu nói mập mờ, là đủ để mở một cuộc điều tra.

Góc nhìn phản trực giác: Lợi thế của Trump – lịch sử tham nhũng của FIFA

Điều tôi thấy thú vị là cách Trump có thể xoay chuyển tình thế. FIFA không có đủ tư cách đạo đức để lên án bất kỳ ai về can thiệp chính trị. Bản thân họ từng bị điều tra vì tham nhũng hệ thống. Trump có thể phản pháo: “Các ông dạy tôi về đạo đức? Các ông từng bán World Cup cho Qatar và Nga”.

Câu chuyện ở đây không phải là ai đúng ai sai. Mà là luật chỉ có hiệu lực khi kẻ mạnh muốn tuân theo. Nếu Mỹ quyết định không chơi theo luật của FIFA, thì FIFA không thể làm gì ngoài việc đe dọa. Và đe dọa một cường quốc hạt nhân là điều nguy hiểm.

Takeaway

Kết luận của tôi: Cuộc gọi này sẽ không dẫn đến án phạt nào. Nó sẽ dẫn đến một cuộc đàm phán. FIFA sẽ không dám đình chỉ Mỹ trước thềm World Cup 2026. Thay vào đó, họ sẽ tìm cách “quản lý” vụ việc trong nội bộ, thông qua các cuộc họp kín và các tuyên bố mập mờ. Điều này tạo ra một tiền lệ nguy hiểm: các cường quốc có thể can thiệp mà không bị trừng phạt, làm suy yếu nguyên tắc tự trị thể thao.

Tín hiệu cần theo dõi: Nếu Ủy ban Đạo đức FIFA công bố bất kỳ cuộc điều tra nào về US Soccer. Nếu Quốc hội Mỹ triệu tập Infantino. Nếu một KOL lớn trong giới luật thể thao lên tiếng. Đó là lúc cơn sóng tiếp theo đổ bộ.

Bí mật không nằm trong cuộc gọi. Nó nằm trong cách thế giới phản ứng sau cuộc gọi.